Thấy tờ đơn ly hôn đặt trên bàn, chồng tôi bần thần xé đi rồi ôm vợ hỏi ngược một câu khiến tôi sững sờ bật khóc

Thấy tờ đơn ly hôn đặt trên bàn, chồng tôi bần thần xé đi rồi ôm vợ hỏi ngược một câu khiến tôi sững sờ bật khóc

7 ngày trước doanhnghiepvn.vn

Tôi đặt bút xuống nhưng loay hoay mãi mới kí được vào tờ đơn ly hôn.


Yêu nhau 9 năm và một đám cưới hạnh phúc, mọi người đều ca ngợi chuyện tình yêu của vợ chồng tôi là hiếm có trong thời đại ngày nay. Tôi và chồng yêu nhau, tôn trọng nhau và chưa từng thay đổi bản tính trong suốt 9 năm yêu nhau và 2 năm sau ngày cưới. Mỗi đêm, chồng đều ôm tôi ngủ, sáng đều hôn lên trán tôi rồi chào tạm biệt đi làm. Có thể nói, tôi sống trong hạnh phúc đến mức ngủ quên, quên đi khả năng ứng phó với những tình huống bất ngờ có thể xảy ra.

Hai tháng trước, tôi cảm thấy trong người không được khỏe, lại thường xuyên bị ra máu vùng kín đột ngột nên đi khám. Khi đi, tôi thông báo với chồng nhưng anh bận đi công tác nên không thể đưa đi đi khám được. Một mình đến viện, làm đủ mọi xét nghiệm, đến khi nhận kết quả, chân tôi loạng choạng, đứng không vững nữa. Tôi bị ung thư cổ tử cung giai đoạn cuối. Đó cũng là lý do khiến tôi hay đau bụng, không muốn gần gũi chồng và thường xuyên ra máu.

Vì không dám lái xe về nên tôi gọi một người bạn thân đến đón. Cô ấy chở tôi vào quán cà phê để bình tâm. Ở đó, tôi đã khóc một trận rồi đưa ra quyết định ly hôn chồng. Chồng tôi còn trẻ, anh còn tương lai dài ở phía trước. Hơn nữa, anh cần phải có con. Trong khi đó, tôi chẳng thể đồng hành cùng anh suốt đời, càng không thể sinh con cho anh.

Nói thì dễ nhưng làm lại rất khó. Tôi loay hoay mãi vẫn không thể kí được vào lá đơn ly hôn đặt trên bàn. Tôi cũng giấu chồng tình trạng bệnh của mình, chủ động ra ngủ riêng dù anh thắc mắc.

Anh thì thầm nói mấy hôm nay đi sớm về khuya vì tìm người bán mảnh đất đã mua ở quê lấy tiền điều trị cho tôi. (Ảnh minh họa)

Hai tháng qua, tôi cố gắng tìm cách gây mâu thuẫn để chọc giận chồng, khiến anh giận dữ. Anh cũng đi sớm về muộn nên tôi nghĩ chắc anh chán mình rồi.

Đêm nay, tôi kí đơn rồi đặt lên bàn, vào phòng nằm. Tháng sau tôi phải hóa trị rồi ở lại trong bệnh viện vài ngày. Tôi muốn nộp đơn càng nhanh càng tốt.

Chồng tôi về. Anh cầm lá đơn vào phòng tôi. Tôi nằm quay lưng lại anh nhưng nghe tiếng bước chân anh chầm lại rồi dừng hẳn trước giường tôi. Một lúc sau, tôi nghe anh xé lá đơn rồi ôm lấy tôi. Giọng anh nghẹn ngào: "Em có coi anh là chồng không? Nếu có, em đã không giấu anh tình trạng bệnh của mình".

Tôi sững sờ. Chồng vẫn ôm chặt tôi. Anh thì thầm nói hơn tháng nay anh bận rộn tìm người để bán mảnh đất đã mua ở quê lấy tiền điều trị cho tôi. Không có con cũng được, chỉ cần tôi còn sống với anh. Thì ra cô bạn tôi không đành lòng thấy tôi đau khổ nên ngay hôm ấy đã gọi báo cho anh.

Tôi bật khóc trong vòng tay chồng. Con đường phía trước của chúng tôi còn dài quá, tôi vừa hạnh phúc vừa lo sợ. Liệu tôi nên chữa bệnh theo ý của chồng hay vẫn giữ nguyên quyết định ban đầu, ly hôn để giải thoát cho anh đây?

Theo N.T.M.H/Pháp luật & Bạn đọc - Gia đình & Xã hội

CRVIET - Tin tức mới nhất hôm nay